A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

BÀI HỌC VÀO ĐỜI

          Kỷ niệm về thầy cô và mái trường đối với bất cứ học trò nào cũng là rất nhiều nhưng đối với mỗi người, những niềm vui, những nỗi niềm thủa học trò lại rất riêng, rất đặc biệt. Với tôi, kỷ niệm sâu sắc nhất, không thể nào quên được đó là những tháng ngày bắt đầu đi học lớp 1.

            Kỷ niệm về thầy cô và mái trường đối với bất cứ học trò nào cũng là rất nhiều nhưng đối với mỗi người, những niềm vui, những nỗi niềm thủa học trò lại rất riêng, rất đặc biệt. Với tôi, kỷ niệm sâu sắc nhất, không thể nào quên được đó là những tháng ngày bắt đầu đi học lớp 1.

          Ngày ấy, nhà tôi ở ngay trong khu tập thể của Trường cấp 1-2 Sa Đéc, mẹ tôi cũng là giáo viên nên ngày đầu tiên đến lớp, mẹ đưa tôi đến gặp cô giáo chủ nhiệm tên là Yến. Tôi chẳng hề bỡ ngỡ bởi cô Yến quá quen thuộc với tôi. Trong tâm trí non nớt của tôi-một đứa trẻ con 6 tuổi, cô là hàng xóm, rất thân thiết, hàng ngày tôi đều gặp cô, sang chơi nhà cô để được bế em bé có đôi môi hồng hồng xinh xinh nhà cô. Vì vậy khi được cô đón vào lớp một, được sắp chỗ ngồi bàn đầu, được phân công làm lớp trưởng, tôi vui mừng lắm.

        Hằng ngày đi học, ở trên lớp, cô Yến thường gọi tôi lên bảng đọc bài, làm bài. Khi nào được cô khen, tôi hớn hở lắm, tối về khoe mẹ ngay. Cũng có ngày cô gọi lên bảng, không làm được bài, bị cô cho 1 điểm. Tối về tôi giấu biệt, không kể cho mẹ nghe, trong lòng thầm nghĩ giấu thế mẹ chẳng bao giờ biết. Cho đến một hôm, tôi rất nhớ trong giờ vẽ, đề bài cô giáo ra là vẽ hình ngôi sao năm cánh. Tôi loay hoay ngược xuôi mãi mà không vẽ được năm cánh sao đều nhau. Nhìn sang bên cạnh các bạn đã vẽ xong hết, lòng tôi nóng như lửa đốt, vừa lo hết giờ, vừa sợ bị điểm kém, vì nếu cô chấm điểm vào vở, tối mẹ tôi kiểm tra, tôi chẳng thể giấu mẹ được. Lúc ấy tôi bèn nhờ cậu bạn cùng bàn vẽ hộ, đổi lại, tôi cho cậu ấy 5 cái dây chun nịt mà bọn con gái hay nối lại chơi nhảy dây. Tôi nhớ cậu ấy vẽ rất nhanh, nhoằng cái đã xong hình ngôi sao 5 cánh, có điều, cậu ấy vẽ trong vở cậu ấy thật đẹp, thật đều mà vẽ hộ tôi thì chẳng đẹp, chẳng đều được như thế. Vì vậy, tôi nhất định không trả cho cậu ấy 5 cái dây chun nịt mà chỉ trả 3 cái vì vẽ xấu, không đẹp. Cậu bạn không đồng ý, hai đứa tôi đôi co mãi gây mất trật tự, lúc đó cô giáo đã xuống đứng ngay bên cạnh tôi từ lúc nào, cô bảo tôi và cậu bạn đứng dậy, hỏi lý do mất trật tự, rồi xem vở của tôi. Lúc ấy tôi cứ nghĩ cậu bạn chết rồi, cô là cô giáo nhưng là hàng xóm nhà tôi, là đồng nghiệp của mẹ tôi, vậy nên cậu ấy không giúp tôi, cô giáo sẽ phạt cậu ấy còn tôi chẳng hề sao cả. Nhưng không như tôi nghĩ, cô giáo  giơ vở của tôi lên cho cả lớp xem, cô bảo bạn Hoa không vẽ được hình ngôi sao, không giơ tay thưa cô để cô hướng dẫn vẽ mà nhờ bạn Hà vẽ hộ để có bài nộp cho cô, lại còn hứa đổi cho nhau dây chun nịt, rồi cãi nhau, làm mất trật tự, ảnh hưởng đến lớp học. Vì vậy cô giáo cho mỗi bạn một điểm và đề nghị tối về viết bản kiểm điểm, có chữ ký của bố mẹ, ngày mai đến lớp cô mới cho vào lớp.

                Cậu bạn tôi sợ run, khóc lóc, tôi chẳng sợ, tôi nghĩ tối về tôi xé trang vở này đi, mẹ chẳng biết, cô chắc chẳng nỡ mách mẹ tôi đâu. Tin vào suy nghĩ ấy nên chiều tan học, tôi ở lại xé trang vở có điểm một giấu biến đi. Thế là xong, tôi về nhà như thường.

               Tối ấy, ăn cơm xong, mẹ hỏi tôi chuyện học hành trên lớp, tôi vẫn hân hoan bảo con làm tốt bài, con xung phong, con được cô giáo khen...Không ngờ, mẹ tôi bảo mang hết vở ra mẹ kiểm tra. Tôi bắt đầu lo lo, hay mẹ biết điều gì. Cuốn vở mẹ xem đầu tiên chính là vở ghi bài, trong đó có bài vẽ hình ngôi sao mà tôi đã xé. Mẹ bảo tôi: con biết không, cô Yến đã nói với mẹ việc hôm nay con nhờ bạn Hà vẽ hình ngôi sao. Mẹ kiểm tra vở vì cô giáo đã nhặt được trang vở con xé trên lớp. Con làm như vậy tưởng giấu được mẹ ư? mẹ cũng là cô giáo, đối với mẹ và các thầy, cô giáo khác, việc các con học như thế nào, độ trung thực, chăm ngoan đến đâu, các thầy cô đều biết cả. Con hôm nay đã gian dối trong học tập, đã gây mất trật tự, lại không về báo cáo mẹ biết con bị điểm kém như yêu cầu của cô giáo, vậy con nên chọn hình phạt như thế nào? Lúc ấy tôi bắt đầu run sợ, trong suy nghĩ của tôi, cô Yến thật ác, dù gì thì nhà tôi và nhà cô là hàng xóm, cô quý tôi như con, ngày nào tôi chả sang nhà cô chơi với em bé mà cô mách mẹ tôi thế. Tôi giận cô lắm. Tôi xin mẹ tha thứ, xin viết bản kiểm điểm và xin hứa không vi phạm nữa. Mẹ như đoán được suy nghĩ của tôi, mẹ bảo: Vì muốn các con thành người tốt cho xã hội, nên các con được đi học, được đến trường, được học từ những điều nhỏ nhất. Con cần hiểu cô Yến hôm nay đã giúp con nhận ra một bài học sâu sắc, đó là cần tự mình học, nếu không hiểu phải hỏi, phải trung thực, phải chân thành cảm ơn người bạn đã giúp đỡ mình, phải giữ lời hứa và phải giữ gìn kỷ luật trật tự của lớp hoc. Như thế sau này, khi con trưởng thành, con mới có thể trở thành người tốt, biết đối nhân xử thế trong xã hội được.

               Nghe mẹ dạy, trong lòng tôi bỗng dưng hết hờn giận cô Yến. Sáng sau đi học, tôi lựa hái một bó tóc tiên hồng mang đến lớp tặng cô, lí nhí xin lỗi cô, hứa sẽ chăm ngoan học hành để không mắc lỗi với cô lần nữa. Tôi cũng nhớ những gì cô dạy, mẹ dạy trong bài học đầu đời đó để nỗ lực trở thành người lớp trưởng gương mẫu, thành con ngoan, trò giỏi và thành người có ích cho xã hội./.

 


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài viết liên quan